Chào Mừng Các Bạn Đã Ghé Thăm . . . . .... K3CTCT

Dịch từ Anh Ngử tới các ngôn ngử khác

Hiển thị các bài đăng có nhãn TKS. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TKS. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2016

Trại Phong Quang (10/1977-10/1978)


Trại Phong Quang (10/1977-10-1978)
Nguyễn văn Ngoan
1.
Rừng Yên Bái ,một đêm của tháng 10 -1977...
Sau khi tù cải tạo bầy đồ cá nhân ,khám xét , biên chế lúc nửa đêm về sáng.Được lệnh di chuyển .Bạn tù vai đeo ,tay  xách,lẻo đẻo theo ánh đèn Pin.Chân xiêu vẹo ,lếch thếch,dò dẫm từng bước như những bóng ma,chập chờn,ẩn hiện trên lối mòn rừng rú giá lạnh,mù sương .Có người vừa đi vừa ngủ ... . Tiếng hối thúc của các bộ đội ,làm đánh thức cả một khu rừng.Mỗi lần di chuyển là mỗi lần chia tay nhà tu Thích Thanh Long đọc tặng bạn tù hai câu thơ  :
"Nhớ nhau xin nhớ tình dân tộc

Lẳng lặng mà nghe đá nở hoa"
Hơn hai năm trong tù cải tạo ,đây là lần di chuyển thứ sáu, qua sáu trại.Tôi đã cảm nhận được tất cả mệt mỏi về tinh thần cũng như thể chất .Còn có gì nữa để mà lo,còn có gì để mà mong.Tin nhà thì bặt tăm.Lắm khi tôi tự hỏi : sự khoan hồng độ lượng của Đảng là thế này ư ? Mới có hơn hai năm mà bầy đủ trò, áp đặt tôi  thành con người nhiều tội lỗi.Biến tôi thành những phế phẩm,đói thèm ăn, khát thèm uống,bệnh hoạn.Liệu tôi có qua khỏi... có còn là tôi trong chốn đọa đày !Làm gì có chuyện"nghe đá nở hoa"bởi :

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Trại Yên Bái (5/1977-10/1977)


Trại Yên Bái (5/1977-10/1977)

......
1.
Đoàn xe Molotova  rời ga tiếp tục lăn về Yên-Bái .Tù nhân đứng bám vào thành xe, cây cối bên đường vùn vụt qua,tưởng như đang trên đường hành quân,vào một vùng xa lạ ,Nón cối  súng trận  cầm tay.Một thời ngang dọc hào hùng ,thân trai bốn bể làm nhà .Mong ngày thống nhất Nam Bắc .Chí cả không thành .Thua trận thành tù nhân bị đày ra phương Bắc.Như phương hoàng gẫy cánh. Như Hổ " Nhớ Rừng "của Thế Lữ .Một bài thơ thời trung học tôi rất thích ,nhưng không ngờ bài thơ  ứng vào đời tù cải tạo :
"Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm,
Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm
........."

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

Cuối năm gặp bạn

Cuối năm,trước sân nhà bạn già vắng lặng .hàng mai vàng  cánh nhỏ ,úp mặt xuống đất,Cây mai được chăm  sóc ,cắt tỉa.Chỉ ngần ấy chờ xuân về .Cũng đủ lòng lâng lâng  cùng với cành mai theo gió khẻ động.Không rực rở như những chậu hoa ngoài  chợ    ,không đẹp lộng lẫy như trong những vườn hoa.Mà lạ lùng sao lòng ta xao xuyến lạ ...

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Thư cho bạn

Thư cho bạn . ( Lê Từng )

Ai bảo mày sinh ra chốn núi đồi chỉ có mưa và nắng .Mưa xối xả , mưa rã rích , ,cuồng si,Mưa như thác lũ, trôi cuốn mày đi ,vướng trên đồi, mặc  mày ngo ngoe dảy dụa ,gào thét .Ai bảo mày sinh ra và sống chốn nắng cháy da người,ngày ngày làm bạn với đàn bò nhai cỏ khô .Để mày ngây ngô ,khùng dại ,ngao ngán.Cho nắng cháy rụi mày ,,cho thân  xác mày  héo khô. Từng ngày và từng ngày mày vẽ những mơ  ước  xa xôi nhưng chưa bao giờ thấy lại lúc mày  sắp chết.Để lại những ngổn ngang ,tơ vương khắp nẻo đương đời .

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

Nhớ Vũ Cao Hiến

Lời cho Nguyệt Ánh -Thơ Ngọc Phi-Trình bày Đinh Quốc Trực-Tù khúc Vũ cao Hiến T

 
T.Vấn : Nhớ Vũ Cao Hiến
clip_image002
Quá khứ luôn luôn là một gánh nặng không dễ dàng rũ bỏ, dù người ta có cố gắng đến đâu. Nhất là thứ quá khứ dính liền với những chặng đường khổ nhục của một đời người, dính liền với những người một thời mình chia sẻ nhiều thứ. Quên không được thì đành phải nhớ. Mỗi khi có dịp, nỗi nhớ như vết thương chưa lành, lại tấy mủ, sưng mọng, làm đau nhức. Và mất ngủ.
Trong bóng tối của đêm, ngòai hồn ma bóng quế dật dờ, còn có những khuôn mặt người tình, bằng hữu, nhất là những người đã vội bỏ cuộc chơi lạc bước vào miền miên viễn chiêm bao. Một trong những khuôn mặt mà tôi nhớ nhất trong những đêm mất ngủ nghĩ về ngày tháng tù đày là Vũ Cao Hiến.
Thực ra, tôi biết Hiến ( chứ không quen ) từ trước khi đi tù. Năm 1972, lúc tôi còn thụ huấn tại trường ĐH/CTCT/Đà Lạt, Hiến là SVSQ khóa 24 Võ Bị. Anh qua trường tôi hát giúp vui trong một buổi nhạc hội . Đó là một giọng hát khiến tôi khó quên. Bài hát Hiến hát đêm đó cũng khó quên : Kỷ Vật Cho Em của Phạm Duy. Đời sinh viên sĩ quan với những kỷ luật khe khắt của quân trường, dù rất muốn nhưng tôi không có dịp để làm quen người sinh viên võ bị có giọng hát tuyệt vời ấy.
9 năm sau, tôi gặp lại Hiến trong nhà tù trại cải tạo Vĩnh Quang, thuộc tỉnh Vĩnh Phú, miền trung du Bắc Việt. Trại có hai khu : Vĩnh Quang A và Vình Quang B. Trại A gồm phần lớn an ninh tình báo, chiến tranh chính trị. Trại B gồm phần lớn các sĩ quan tác chiến ở các binh chủng dữ dằn : Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân. Tôi ( CTCT) ở A . Hiến ( BĐQ) ở B. Dịp Tết 1981, Ban văn nghệ trại VQ A thiếu người do một số đã được thả, nên bổ sung thêm một số có khả năng đàn hát ở trại VQ B. Khi ấy, Hiến đang bị biệt giam vì “ tội “ hát và phổ biến “ nhạc phản động “. Chúng tôi đề nghị ưu tiên Vũ Cao Hiến và một số anh em khác từ trại B ra trại A để bổ sung vào ban văn nghệ. Ra tới trại A, chàng sĩ quan BĐQ trắng trẻo thư sinh xanh như tàu lá vì nằm biệt giam lâu ngày và kiệt sức vì thiếu ăn. Nhưng điều đó cũng không ngăn cản được chàng nhanh chóng chinh phục anh em tù trại VQ A, như anh bạn tù Trần Lê Việt , một tác gỉa tù khúc đã viết “Trong nhóm tăng cường này, nổi bật là Vũ Cao Hiến. Cũng như Đào Đức Hùng tôi nhắc đến ở trên, Hiến là một giọng ca hay nhất tôi gặp trong tù, không điêu luyện như Hùng nhưng lại nhẹ nhàng đơn sơ dễ đến với người nghe. Anh cũng là tác giả của nhiều bài tù khúc được anh em ưa thích, lại được chuyển đến bằng giọng ca truyền cảm của chính tác gỉa, nên tác động của những bài nhạc ấy của Hiến rất lớn. Cuộc đời của Hiến kết thúc một cách buồn thảm. Sau khi ra tù một thời gian ngắn, anh vượt biên và bỏ xác trên đường, để lại bao thương cảm cho bạn bè.. . “ ( Trần Lê Việt : Những hình bóng cũ ).
Năm đó, chúng tôi đã thực hiện được một chương trình văn nghệ để đời trước khi chính thức rã đám kẻ lên tàu vào Nam , kẻ lên xe qua Nam Hà. Với chủ đề “ Mùa Xuân và Quê Hương “, chúng tôi lập lờ những bài hát cũ của miền Nam 1975 với những bài hát sau này phổ biến ở Sài Gòn của một số nhạc sĩ trẻ miền Nam qua những lời dẫn giải cũng lập lờ không kém. Cán bộ trại khen hay, nhưng “ cao quá, khó hiểu “, anh em tù thì hoàn tòan thỏa mãn. Vũ Cao Hiến góp phần mình thật xuất sắc với bài Tình Quê Hương của Đan Thọ phổ thơ Phan Lạc Tuyên. Anh hát hay đến độ cán bộ trại dù thắc mắc về nguồn gốc bài hát nhưng ngần ngừ không dám hỏi sợ Hiến không chịu hát nữa.
Kể từ đó, ban ngày Vũ Cao Hiến “ phải “ xách đàn ( tự chế ) đi hát cho cán bộ nghe những bản nhạc vàng, ban đêm anh cũng lại ôm đàn hát tù khúc cho anh em chúng tôi gậm nhấm nỗi buồn, nỗi hận. Anh Đỗ Xuân Tê, một cựu tù Vĩnh Quang, đã viết về nhạc của Vũ Cao Hiến dòng sáng tác của VCH nặng về ngẫu hứng, anh tự để cho cảm xúc tuôn trào, không gò bó khuôn sáo theo ước lệ và nếu để ý lời nhạc gần như được ghi lại và chuyển tải dưới dạng như kể lể thở than về những hoài niệm một thời, những ước mơ một thuở, lòng có bi phẫn nhưng óc vẫn lạc quan, tình huống có đắng cay nhưng chí khí vẫn hào hùng, dù có đau thương nhưng sẵn sàng chấp nhận. Hình như trong tâm tư người lính trẻ có sự chuẩn bị đối diện với những rình rập không tên, những thách thức của số phận và bằng sức mạnh của tâm linh tôi phục anh ở chỗ trong lúc cố vượt thoát những oái oăm của một thời xã hội nhiễu nhương, quyết không sống chung (nhưng vẫn khoan nhượng thứ tha) cho những kẻ có tâm địa thù dai sau ngày tàn cuộc . . . “ (Đỗ Xuân Tê : Vũ Cao Hiến với 13 Tù khúc khó quên).
Tháng 5 năm 1981, tôi và Trần Lê Việt lên tàu vào Nam, tiếp tục đời tù đày ở trại Z30A, Xuân Lộc. Vũ Cao Hiến và một số anh em khác ở lại, tưởng sẽ được về. Một năm sau gặp lại Vũ Cao Hiến ở Z30A Xuân Lộc, chúng tôi mới biết chỉ có một số được thả, số còn lại bị đưa về Nam Hà, trong số đó có Hiến.
Gần cuối năm 1983, tôi có tên trong danh sách cho về. Trần Lê Việt và Vũ Cao Hiến phải chờ vài tháng sau nữa mới nối gót tôi. Vũ Cao Hiến có một người vợ . . . chưa cưới, sau 9 năm vẫn chung thủy chờ anh. Hiến nhờ tôi đến nhà tập cho nàng hát những tù khúc của chàng để thêm vững lòng chờ đợi. Tôi hoan hỉ làm tròn trách nhiệm với bạn, dù nhà nàng ở rất xa nhà tôi và tôi không có một phương tiện đi lại nào ngòai . . . đôi chân khẳng khiu của mình.
Ngày Vũ Cao Hiến được thả về, tôi không biết, cũng không được gặp. Cuộc sống sau tù đầy gian nan quá, bấp bênh quá, không có thì giờ cho những “ buổi chiều về hát tình ca buồn nhất “ . Vả lại, Sài Gòn mênh mông xô bồ xô bộn, bạn bè gặp nhau trên đường chỉ kịp nói câu chào hỏi rồi đường ai nấy hối hả đi. Tôi không biết sau ngày ra tù, Hiến có còn cầm đàn được không và những bài hát mà tôi tập cho người vợ chưa cưới của anh thuộc được đến đâu. Một lần, gặp Hiến và mấy người bạn ở một quán cà phê khu Ngã Ba Ông Tạ, chúng tôi chỉ có thể chào hỏi nhau vài câu vì không khí quán quá ồn ào để có thể nói được những chuyện tâm tình như ngày còn ở trong tù. Nhìn vẻ mặt hốc hác của Hiến, tôi biết rằng cuộc sống cũng chẳng ưu đãi anh hơn tôi là bao.
Sau đó, qua vài người bạn, tôi biết tin Hiến đã vượt biên. Bẵng đi một thời gian sau nữa, nghe tin anh đã bị mất tích. Mất tích như thế nào, tôi không biết. Lúc ấy, Sài Gòn sôi động với chương trình HO, cựu tù cải tạo được đi định cư ở Mỹ. Vũ Cao Hiến đã không chờ đợi được, hay nói như anh Đỗ Xuân Tê “ quyết không sống chung với những kẻ có tâm địa thù dai “. Và tôi , mải mê với những dự định làm lại đời mình khi cầm được tờ giấy xuất cảnh trên tay, quên bẵng hết mọi sự, cả khuôn mặt người bạn tù xấu số vừa ra khỏi trần gian này trong lúc vượt biển tìm tự do.
Tháng 2 năm 2005, có dịp đi San Jose giới thiệu sách của một người bạn tù, tôi gặp lại Ngọc Phi , nhà thơ hiền lành , bạn tù nhiều năm tại Vĩnh Quang. Phi khoe tôi một đĩa nhạc 13 bài tù khúc của Vũ Cao Hiến, do Đinh Quốc Trực ở Texas thực hiện để tưởng nhớ Vũ Cao Hiến. Sau khi làm xong, Đinh Quốc Trực cũng lặng lẽ ra đi. Khi trang T.Vấn & Bạn Hữu thực hiện chuyên mục Tù Khúc, tôi đã được Ngọc Phi gởi cho một bản sao nhạc Vũ Cao Hiến. Trần Lê Việt cũng đưa cho tôi hai CD nhạc tù khúc, trong đó có vài bài nhạc của Vũ Cao Hiến do Trần Gia Tỏan hát. Trần Gia Tỏan nay cũng đã là người thiên cổ.
Thế là những dấu vết cuối cùng liên quan đến những bài tù khúc của Vũ Cao Hiến đã biến mất khỏi trần gian buồn bã này. Có còn chăng là những hồi ức về anh, về Đinh Quốc Trực, về Trần Gia Tỏan đọng lại ở những trái tim gìa nua của những bạn bè còn sống. Tôi không biết, người vợ chưa cưới năm nào của Vũ Cao Hiến có còn sống ở đâu đó, một mình hay với một người nào, hạnh phúc hay sầu khổ, hay có thể “ may mắn hơn “ đã nắm tay cùng anh đi xuống biển trong cuộc chạy trốn tìm tự do năm xưa . Và những cô em gái trẻ trung xinh đẹp của Vũ Cao Hiến ngày tôi vừa ra khỏi trại tù được gặp gỡ, bây giờ họ ở đâu, làm gì, có còn nhớ chút nào đến những người bạn của anh mình nay đã trở thành những ông già nặng trĩu cặp kính lão không còn tương lai để tha thiết nên chỉ đêm đêm ôm quá khứ mà hỏi “ bạn bè ơi sao cứ bỏ ta đi “.
Biết làm sao khác hơn được. Tiếng vọng chiến tranh chưa mất hẳn mà tiếng vọng tù đày vẫn mãi âm u khiến cổ họng đắng ngắt mỗi khi nghe lại điệu nhạc tù năm xưa .
Vậy mà tôi lại lựa chọn chính mình làm công việc sưu tập, ghi chép , kiểm chứng những điệu nhạc buốt lòng ấy .
Liệu người chết có còn cảm giác để vui lòng ? hay cũng chỉ là an ủi người sống ?
T.Vấn
Lễ Chiến Sĩ Trận Vong 2012

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

Hương Xưa

Thơ Cao Vũ Huy Miên-Nhạc Vũ Hoàng- Ca sĩ Lê Thành

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

Chỉ có một Thời

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Anh còn nợ em

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

Hoa cỏ quanh nhà

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

NT3-Dạ Tiệc _DH 16

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011

Mừng sinh nhật

Nhìn hình xưa,bác Hiếu bác Châu…
Ta lặng người ,khoảng vắng đêm thâu
Soi bóng đen tìm đời lưu lạc
Soi dòng chữ cũ thấy mặt  nhau

Lặng lẽ mình ta ngồi thật lâu
Chén trà quên uống mắt thêm sâu
Nhòe theo mũ áo… non sông cũ
Gian lận thời gian chốc  bạc đầu

Hành trang nào mang đi hở Châu ?
Hồi tưởng nào nhớ nhung hả Hiếu ?
 Đời chiến binh mưa nắng dãi dầu
Đạn pháo đuổi theo đoàn di tản


Buông súng đầu hàng ta về đâu ?

Trong gông siềng thấy đời nhỏ lại
Nợ máu hận thù ngập bể dâu
Dày vò  suốt đời :  tên Cộng Sản

 
Nhìn hình xưa bác Hiếu bác Châu
 Sáu mốt tuổi tròn bác ở đâu
Có nghe nó phán trường Cộng Sản

Là bạn mình đó chớ ai đâu !


Gởi quà sinh nhật hộp đỏ au
Lỡ dán sao vàng  chắc bỏ bu
Vỏn vẹn bên trong là kỷ yếu
Gởi tình lưu lạc khắp năm châu 

TKS
Ngày 23-6-2011

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

Lễ an vị di ảnh Cố Tr Tá Nguyễn Quang Hưng



Video Clip TKS


 
                                  Lễ An Vị Di Ảnh  Cố Trung Tá Nguyễn Quang Hưng
                 Phu Quân Nhà Văn Bích Huyền Tại Chùa Điều Ngự, Nam Cali
                                                                                                                   http://www.vietbao.com - 08/06/2011 - Nhat Lung
                                                                                                                                                                  
                                                                                                                        * * * *
Westminster ( Bình Sa)- - Nhân dịp kỷ niệm 45 năm thành lập Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt, và cũng nhân Đại Hội Tổng Hội Ái Hữu cựu SVSQ/ĐH. CTCT/ Đà Lạt kỳ thứ 16 được tổ chức tại quận Cam, miền Nam California, buổi sáng ngày 28-5-2011, tại Tượng Đài Chiến sĩ  Việt Mỹ  thành phố Westminster, các cựu sinh viên trường đã tổ chức một buổi lễ Truy điệu đặt vòng hoa để tưởng nhớ và vinh danh những Sĩ quan cơ hữu và những Sinh viên Sĩ quan thuộc trường  ĐH/CTCT Đà Lạt đã hy sinh vì Tổ quốc trong đó có Cố Trung Tá Nguyễn Quang Hưng, vị Tham mưu trưởng cuối cùng của trường.
Sau buổi lễ tưởng niệm tại  Tượng Đài. Bà Bích Huyền phu nhân của Cố Trung Tá Tham Mưu Trưởng đã mời tất cả mọi người đến chùa Điều Ngự để tham dự lễ an vị  di ảnh  của Cố Trung Tá Hưng tại chùa và sau đó dùng bữa cơm chay do gia đình khoản đãi. Buổi lễ diễn ra dưới sự chứng minh của Thượng Tọa Thích Viên Lý Tổng Thư Ký Văn Phòng II Viện Hóa Đạo GHPGVNTNHN tại Hoa Kỳ, Viện Chủ Chùa Điều Ngự và một số Chư Tôn Đức, một số anh chị em trong đại gia đình Trường Đại Học CTCT , các thân hữu văn nghhệ sĩ, các cơ quan truyền thông, truyền hình, báo chí cùng đồng hương Phật tử tham dự. Sau phần nghi lễ an vị di ảnh, tiếp theo mời mọi người cùng dùng bữa tiệc chay do Ban Trai Soạn chùa Điều Ngự phụ trách mọi người cùng ăn cùng xem một chương trình văn nghệ tình tự quê hương thật cảm động.
 
Điều hợp chương trình MC Minh Phượng và Việt Dzũng. Mở đầu chương trình Minh Phượng đọc lá thư của ông Nam Lộc, Giám đốc USCC vùng Los Angeles, người đã đứng đơn bảo trợ cho gia đình Bích Huyền được đi theo diện HO1 cách đây 20 năm. Lý do ông không hiện diện vì  bận dự lễ ra trường của người con gái.
 
Sau đó Việt Dzũng lên giới thiệu những người đã từng gắn bó với cố TT Nguyễn Quang Hưng trong quá khứ chia sẻ đôi điều về người đã khuất.
 
Nhà văn Huy Phương, người đã từng giữ chức vụ Chánh Văn Phòng khối Chiến Tranh Chính Trị khi Trung Tá Nguyễn Quang Hưng còn đang làm Trưởng khối, đã nhắc lại một số kỷ niệm khi cùng làm việc tại Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Từ năm 1968. Đến năm 1970. Được biết Cố Trung tá Hưng đã từng du học tại trường Tham Mưu Cao Cấp tại Fort Leavenworth, Hoa Kỳ. Trở về nước không lâu Ông dược thuyên chuyển về Trường Đại Học CTCT Đà Lạt với chức vụ mới  là Tham mưu trưởng trường ĐH/CTCT cho đến ngày mất nước.
 
Theo ông Nguyễn Tiến Đạt, cựu sinh viên khóa 4 Nguyễn Trãi, đã nhớ về hình ảnh người Tham Mưu Trưởng như một người anh cả giản dị, hiền hoà đối các anh em sinh viên. Cố TT Hưng là người đã đưa nhiều chương trình mới khiến trường khởi sắc. Ông lại gần gũi với sinh viên như một người anh, hòa mình vui chơi cùng sinh viên trong những giờ giải trí như thể thao, văn nghệ…. . .
 
Hoài bão của Cố TT Hưng là khi hết chiến tranh, sẽ phục vụ tại vùng thôn quê để giúp đỡ người dân có cuộc sống đầy đủ vật chất như thành thị , đời sống tinh thần giàu có về niềm tin tôn giáo, hạnh phúc đồng đều. . .
 
Trong khi làm việc, TT Hưng đã  hàn gắn được vết thương chiến tranh qua tư tưởng. Bằng cách: Trong suốt thời gian trong quân đội, những nơi đã đi qua, ông đã vận động xây chùa để tích đức. Xây đài vua Qung Trung tại Trung tâm huấn luyện Quang Trung để khuyên binh sĩ và gia đình noi gương tiền nhân, yêu nước thương nòi…
 
Trung tuần tháng 4/1975 trên đường di tản về Sàigon, ông đã theo sát anh em sinh viên với những chặng đường phải đi bộ để hướng dẫn sinh viên di tản an toàn về tới trạm xá tại đường Phan Đình Phùng.
 
Ông và đại tá Chỉ Huy Trưởng lui tới săn sóc các sinh viên không có gia đình ở Sài Gòn, dù chỉ còn một vài người. Không thể bỏ sinh viên để tìm cách đào thoát ra đi. Do đó cả hai vị Chỉ huy của trường đã bị kẹt lại cho đến khi ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng. Và cả hai vị đều bị đọa đầy trong trại tù Vĩnh Phú miền Bắc. Cố TT Hưng đã qua đời trong một buổi chiều đi lao động trở về, trượt chân khi qua suối và bị chết đuối, năm 1979.
 
Sau giây phút đó, ông Nguyễn Tiến Đạt mời gia đình bà Bích Huyền lên sân khấu, chứng kiến giây phút thật ý nghĩa của Nguyễn Trãi 4 Phạm Gia Hưng trao chiếc nhẫn truyền thống của trường ĐH/CTCT/Đà Lạt cho Uyển Diễm, ái nữ của Cố TT Nguyễn Quang Hưng
 
Được hỏi lý do tồ chức giỗ vào ngày 28/5/2011 tại chùa Điều Ngự, bà Bích Huyền cho biết:
 
"Tôi đã khép lại quãng đời 20 năm làm việc trong ngành truyền thông tại Hoa Kỳ, chuẩn bị cho chặng đường sắp tới mà cuối một đời người, ai cũng phải bước qua. Cho nên tôi muốn đưa di ảnh của nhà tôi vào nương tựa cửa chùa trong năm giỗ thứ 32. Rồi sau này các con cháu sẽ có nơi lui tới, lễ Phật và thăm bố mẹ.
Lại nhớ đến lời của một vài anh em sinh viên trường CTCT, khi nào giỗ Cố TT, chị cho chúng tôi đến thắp một nén nhang cho Trung tá.
Nhân dịp Đại Hội SV/CTCT toàn thế giới tổ chức tại quận Cam, tôi đã ngỏ lời cùng anh Nguyễn Đức Luận, cựu Hội Trưởng mời một vài anh em vốn có lòng tưởng nhớ đến nhà tôi và mỗi khi gặp thường hay nhắc lại ý nguyện.
Khi thấy anh Luận báo tin là Tổng Hội sẽ làm buổi lễ tại Tượng đài Chiến sĩ Việt Mỹ. Trong lòng tôi cảm thấy e ngại vì chưa bao giờ nghĩ tới điều to lớn đó. . . Rồi tất cả như là một cơ duyên, diễn ra với hàng trăm người tham dự.
Tôi cũng dự đoán là sẽ đông lắm vì các anh chị em đồng nghiệp ngành truyền thông - nhất là trên các diễn đàn internet nhắc nhở mỗi ngày chuyển tin đi khắp nơi, ai nghe thấy cũng ngỏ ý tham dự.
Với sự hiện diện đông đảo ngày hôm nay, tôi vô cùng cảm động vì biết mình được thương yêu…"
 
Một chương trình văn nghệ mang đầy màu sắc lính thật xúc động khiến người dự nhiều lúc phải rơi nước mắt,  được thể hiện với tất cả tình yêu thương người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa trong nhạc Nguyễn Văn Đông, Trần Thiện Thanh…và nhiều nhạc sĩ khác qua những giọng hát Anh Dũng, Thúy An, Quốc Chính, Thanh Bình, Vũ Mai Khanh, Vũ Quang Bân, Uyển Diễm, Tạ Hùng Cường, Phạm Anh Dũng, Trịnh Thanh Thủy, với phần điều hợp của MC Đại Dương. Đặc biệt là hoạt cảnh Tấm Thẻ Bài do Ngọc Vân, Thu Hoa cùng các bạn trong CLB Hùng Sử Việt diễn xuất với sự góp ý của đạo diễn Lê Dzoãn Châu.
 
Chương trình văn nghệ kết thúc bằng ca khúc Em Vẫn Mơ Một Ngày Về của Nguyệt Ánh do Ban hợp ca Hùng Sử Việt trình bày.
Mọi người ra về trong lòng mang theo những nỗi nhớ khôn nguôi  từ sau biến cố tháng Tư năm 1975.
Cuối cùng mọi người tham dự được tặng một CD Câu Chuyện Thơ Nhạc của Bích Huyền trên làn sóng đài VOA vinh danh người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà.
 

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011

Tâm Giao K3


Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011